1502

Định kiến về học sinh nghèo

In bài viết
Đăng nhận xét
{tocify} $title={Nội dung bài viết}
Có bao giờ các bạn tự hỏi một học sinh nghèo phải chịu định kiến gì không? Có bao giờ các bạn nghĩ đến những người học sinh nghèo bắt buộc phải mang một CÁI MÁC NGHÈO lù lù ra trước mặt chẳng khác gì một cái quần cái áo phải có mạc để người ta ngã giá không?
Ảnh: Google (Edit Tuổi 20)

Cái mác nghèo!

Mình chưa từng nghĩ một học sinh nghèo phải mang cái mác gì cho đến khi chính mình trải nghiệm. Nhiều người từ cùng lứa cho đến hơn lứa mình đặt ra một câu hỏi:
"Tại sao X có thể tự tin như vậy?"
"Tại sao X có thể mạnh dạn như vậy?"
"Sao X không ngại bày tỏ quan điểm như thế?"
Thay vì trả lời câu hỏi, mình tự hỏi ngược lại:
"Tại sao X không được như thế?"
Và trong hoàn cảnh đó, những đứa trẻ giống mình sẽ NGẦM HIỂU nguyên do vì đâu. VÌ NGHÈO.

Lúc học cấp 3 và thậm chí lên đại học, mình vẫn còn chứng kiến đầy rẫy những cái định kiến quay quanh vấn đề HỌC SINH/SINH VIÊN NGHÈO. Nào là không được mang giày thể thao xịn, không được mặc đồ hãng xịn, không được xài điện thoại thông minh và laptop. Nực cười hơn nữa, một số trường hợp đi lãnh học bổng này, học bổng kia, trong tờ thư mời nhận học bổng còn đề một câu như sau:
"KHÔNG ĐƯỢC ĐEM THEO ĐIỆN THOẠI ĐẮT TIỀN/CẢM HỨNG/THÔNG MINH"
Ơ cái gì thế này? Cho đến khi lên đại học, còn có bạn tâm sự với mình về việc nhà tài trợ không cho bạn dùng điện thoại cảm ứng nữa? Alo nhà tài trợ? Thế, rốt cuộc Nhà tài trợ là tài trợ từ tâm hay chỉ là lấy danh lấy tiếng ở đời và tự sướng về mặt tinh thần rằng mình là người tốt/người có ích cho xã hội?

Chính vì có những suy nghĩ, những hành động tưởng chừng là giúp nhưng hóa ra là không giúp được lâu dài trên đã phần nào làm cái định kiến học sinh/sinh viên nghèo nó vẫn còn tiếp diễn và ăn sâu trong suy nghĩ của nhiều bạn:
"HỌC SINH/SINH VIÊN NGHÈO thì không được xài đồ quá mức của mình, không được thể hiện bản thân quá nhiều mà phải rụt rè, hiền lành, phải biết ngoan ngoãn nghe lời, vân vân và mây mây".

Mình biết có nhiều bạn sinh ra trong khó khăn, phải sống trong sự thiếu thốn khiến các bạn có sự "LÀNH TÍNH" hơn. Nhưng, điều đó không có nghĩa là các bạn KHÔNG ĐƯỢC THỂ HIỆN MÌNH, KHÔNG ĐƯỢC CÁ TÍNH.

Chúng ta sinh ta trong nghèo khó, chúng ta mặc cảm. Thật, nhưng chúng ta có quyền vượt qua sự mặc cảm đó. Là QUYỀN. Cho nên, không ai có thể cấm các bạn thể hiện mình thậm chí là những người CHO TIỀN CÁC BẠN. Một sự giúp đỡ đúng nghĩa không phải là ép buộc người khác làm theo ý mình và xoay họ như cái chong chóng. Một sự giúp đỡ đúng nghĩa là khiến cho đôi bên được vui vẻ, người nhận giúp đỡ không thấy bị mặc cảm và bắt buộc phải làm theo sự gượng ép của người giúp đỡ.

Tóm lại là, phải làm sao?

Về phía nhà tài trợ

Em rất cảm kích những nhà tài trợ đã giúp đỡ những đứa trẻ nghèo khổ như em được tiếp tục con đường học tập và có cơ hội thay đổi tương lai. Nhưng với em, cảm kích không có nghĩa là em sẽ luôn hạ mình và là một đứa trẻ vâng lời. Vì sao ạ? Vì chỉ có những người dám thoát ra khỏi cái khung nghèo khổ là phải thế này thế kia mới có thể sống một cuộc đời không hối tiếc. Em tin rằng các nhà tài trợ đều muốn chúng em nên người, nhưng với em nên người thôi chưa đủ. Phải dám sống, dám làm, dám đương đầu và không ngại thể hiện mới là đủ.

Sự giúp đỡ của các nhà tài trợ là thứ thúc đẩy chúng em tiến lên về mặt vật chất và em càng mong nó là thứ đẩy chúng em về cả mặt tinh thần. Thay vì vật chất luôn hiện rõ còn tinh thần thì luôn bị gò bó, ép khuôn. Cho nên, hãy để chúng em sống như một con người bình thường, thay vì một con người chỉ luôn nhớ mình là một kẻ nghèo, mà đã nghèo thì phải sống luồng dưới cơ người khác.
"Hãy để những đứa trẻ là bất kỳ ai mà chúng muốn".
"Lành tính hay rụt tính".
"Rụt rè hay tự tin".

Về phía các bạn học sinh/sinh viên

Các bạn nghèo, các bạn luôn phải cố gắng mà cái cố gắng đầu tiên là cố gắng trong việc THAY ĐỔI TƯ TƯỞNG/SUY NGHĨ VỀ CÁI NGHÈO.
Nghèo thì sao, nghèo thì thế nào? Tôi cứ tự tin đấy, tôi cứ thể hiện cá tính của mình đấy, tôi cứ là tôi và cố gắng đi từng bước bằng tính cách của một đứa không phải con nhà nghèo trong mắt người khác đấy.
Bởi vì những sự giúp đỡ đến từ nhân tố bên ngoài rồi cũng sẽ có lúc phải dừng lại. Chỉ có chính mình mới giúp chính mình vượt lên trên tất cả. Vì thế, nếu bạn đang tiến dần lên, hãy tự tin bước tiếp. Nếu bạn làm ra tiền, hãy giúp đỡ gia đình và sử dụng chúng phục vụ cho chính mình. Nếu bạn giỏi, bạn có quyền thể hiện.

Đừng để định kiến áp lên bản thân và giết chết chình mình.
Tác giả: Thi Thơ
Bạn có thích bài viết "Định kiến về học sinh nghèo" thuộc chuyên mục tam-su của Tuổi 20 không? Nếu thích, hãy thường xuyên ghé thăm Tuổi 20 để đón đọc những bài viết mới nhất nhé!

Đăng nhận xét

Góc tâm sự

Bài học cuộc sống

Tuổi 20 - Tâm sự GenZ Tuổi 20 - Tâm sự GenZ